I Love…
Bây giờ là 11h30 phút. Tôi vừa kết thúc một cuộc gọi điện thoại với một người bạn phương xa. Bất chợt trog tôi trào dâng những cảm xúc thật lạ. những điều mà từ lâu tôi đã quên rằng thế giới này còn tồn tại thì bất chợt nó lại quay về và mạnh mẽ hơn bao giờ hết… Sự tôn trong lẫn nhau và sự quý giá của những kỷ niệm.
Tôi đã nhắn với bạn tôi rằng: ” Mình mừng vì bạn còn biết trân trọng những điều quý giá của cuộc sống, đó là trân trọng quá khứ”… không phải tôi tôn vinh sự tồn tại của quá khứ mà quên đi cuộc sống thực tại, đừng cho rằng tôi luôn chìm đắm trong những kỷ niệm của quá khứ mà không biết rằng cuộc sống này còn nhiều điều tốt đẹp lăm… tôi chỉ là người luôn hoài niệm, trân trọng quá khứ và luôn biết mình đang ở vị trí nào trong tương lai… tôi mừng cho người bạn của mình đã trân trọng những điều đã qua, không phủ nhận quá khứ, dù nó đau khổ hay làm cho bạn có những giây phút thăng hoa… dù j nó cũng đáng quý, đáng để ta tôn trọng nó… điều đó, ai cũng biêt, điều đó ai cũng hiều nhưng nhiều người đang cố chạy theo nhưng thứ xô bồ và vô vị, hời hợt quá mà quên rằng chúng ta đã là ai và chúng ta sẽ tiếp tục như thế nào… bởi người ta không có quá khứ để quay về… đề soi lại… để mà tiếp tục.
Ai cũng đã có những kỷ niệm buồn trong quá khứ, tôi cũng vậy. Có lẽ vì cái tôi quá đỗi mạnh mẽ của mình mà tôi đã để lỡ mất nhiều cơ hội quý giá trong cuộc sống…..Tôi nhiều khi không muốn nghĩ đến nó, nghĩ đến nó, tôi chỉ có những cảm giác nặng nề… nhưng sau những phút giây đó… tôi lại cảm thây cuộc sông này thật đáng quý biêt bao, những giờ phút, những khoảnh khắc như vậy tôi đã vượt qua, tại sao?? những khó khăn trước mắt có là gì với những điều mà mình đã trải qua… Cứ thế mà tôi sống tiếp và hiên ngang hơn trước…
Hãy sống vì bản thân mình và đừng bao giờ quên mình đã là gì trong quá khứ và dùng nó để thay đổi tương lai…
Tama
====W 4 my love..::
Dạo này sức khoẻ của nó hình như ko đc ổn cho lắm.Nó cứ hay sổ mũi ,nhức đầu hoài…Đã vậy mà lịch học hành căng thẳng lại ko cho phép nó đc nghỉ ngơi 1 lúc nào.Tối nào nó cũng fải bận rộn đến hơn 2h sáng mới ngủ đc..Ước gì có anh cạnh bên nó lúc này..Ko hiểu sao nó_ Tama mạnh mẽ lại trở nên dễ sụt sịt đến thế….Cứ như 1 chú mèo con cuộn tròn người trong chăn,nó nhắm mắt lại để tâm tưởng chìm vào nhữg bản nhạc ko lời và tưởng tượng về những ngày sắp tới…Hình như đã 2 ngày wa bé đt đã ngủ yên trong cặp,nó cũng chẳng buồn mở ra xem…Có biết bao tn,bao nhiu miss call,nhưng chắc chắn…ko fải là anh….Nó nhớ anh,nhớ anh rất nhiều…Đã ko biết bao lần nó và anh hok liên lạc với nhau chỉ vì nguyên do này. Ko biết anh có nhớ đến nó như nó đang nhớ đến anh ko???
“Tama ngốc nghếch”,đã từng rất nhiều lần nó phì cười khi nghĩ về cụm từ đó….Nó cảm thấy mình thật bé nhỏ,thật mong manh,dễ vỡ khi bên anh.Còn anh,anh như vì sao may mắn,luôn wan tâm và che chở cho nó….Nó cảm thấy mình thật hạnh phúc. Nhưng 1 tâm hồn nửa trẻ con nửa người lớn của nó wả thật rắc rối.Những lúc anh ko gần bên,nó cảm thấy thật lo lắng,giống như cảm giác của 1 em bé,cầm trên tay 1 wả bóng bay….Cố gắng níu giữ thật chặt vì sợ 1 ngày nào đó,bóng bay,theo đúng tên của nó,sẽ bay đi thật xa….Vô định.
Dạo này nó lại hay viết những áng văn buồn…..Chả hiểu tại sao lại như thế?Những lúc 1 mình ,như lúc này,nỗi nhớ anh lại kéo đến vây wanh nó…”Lạy chúa,xin đừng để con fải như thế,1 cảm giác ko mấy dễ chịu đâu,thưa Người”…..
“Trong muôn vàn sự vật ,chỉ có tình yêu là bền vững,là bất biến”—- Nó luôn hi vọng tình yêu của mình sẽ luôn như thế….
Yêu nhau ko hẳn là nhìn nhau,mà là cùng nhìn về 1 hướng….Có thật thế ko anh???
TAMA
Posted in Love