Subscribe to the RSS Feed
TamaSong’s Blog
“Tình yêu trong xa cách ví như ngọn lửa trong gió… Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và làm bùng lên ngọn lửa lớn..”

Tản mạn gần..Từ 1 miền kí ức xa..

January 19th, 2008 by admin

                                                                                                                         (Viết cho mái trường của tôi)

                                                                              ** Ngày tổng kết học kì lần thứ 3 của thời trung học**

Có 1 lần tôi phát hiện ra sự giống nhau lạ kì giữa trường học và chiều cao.Đó là 2 thứ mà khi được hỏi:” Bạn đang học ở trường nào” hay “Bạn cao bao nhiêu“,câu trả lời luôn thay đổi sau 1 khoảng thời gian nhất định.Rồi đến 1 lúc nào đó,bạn không đi học nữa,cũng như bạn đã đủ lớn và chiều cao ko phát triển nữa,câu trả lời cũng theo đó mà ko thay đổi.Nếu để ý thêm 1 chút,bạn có thể nhận thấy,mỗi trường học của bạn lại ứng với 1 chiều cao nhất định của bạn.Có 1 cái j đó lớn lao và kì diệu khi nghĩ rằng lúc cao 60cm,bạn học ở trường mẫu giáo và 12 năm sau,bạn trở thành 1 thiếu nữ xinh xắn cao trên 1m60 và học ở trường đại học. “Cái j đó?” Bạn gọi tên đó là”Sự Sống”….

TRong rất nhiều câu trả lời thay đổi theo thời gian cho câu hỏi”Bạn học ở trường nào?” Câu trả lời nào hiện lên trong đầu bạn?Vào lúc này? Đó có fải là trường mẫu giáo,nơi bạn ngủ trưa lại  cùng thằng bạn thân,vô tư gối đầu lên bụng nó và mút kem,từng vệt kem lấm lem quanh miệng? Đó có phải là trường cấp 3,nơi bạn lần đầu thấy lòng xao xuyến trước nụ cười của cậu bạn lớp bên?Đó có phải là trường ĐH,viên gạch gần nhất để dẫn bạn đến với ươc1 mơ thuở bé?Đó có phải là..nhiều nhiều nữa…

Với người này,câu trả lời là 1.Với người khác,câu trả lời lại là tất cả.Những người có câu trả lời giống nhau,môi nở hoa và lòng ấm lại để gọi nhau 2 tiếng: “bạn học”

Trưòng học,1 phần của kí ức.

Trường học,1 phần của hiện tại.

TRường học,1 phần của tương lai.

Lại là 1 sự giống nhau khác giữa”Trưòng” và “Nhà”.Cùng là 2 từ để chỉ sự vật,2 nơi chốn,nói cách khác ,những thứ hữu hình.Nhà bạn có mấy phòng,nhà bạn đc xây ở đâu? Trường bạn có lớn và rộng ko,có mấy phòng học,có sân chơi thể thao ko?

Nhýng đồng thời lại là cùng 2 từ để chỉ những giá trị tinh thần có ý nghĩa rất lớn về mặt tình cảm.Nhà là vòng tay ấm áp của gia đình chào đón tôi way về.Truờng là giọng nói trầm ấm của thầy,ánh mắt dịu dàng của cô và giọng cuòi  trong vắt giòn tan của bạn.

KHi tôi nghĩ về ngôi trường Đại học hiện giờ của tôi,tất cả chỉ là những con số:Số lượng sách trong thư viện,số  máy tính trong phòng lab,thứ hạng trường trên bảng xếp hạng quốc gia và quốc tế,số lượng thấy cô đủ bằng tiến sĩ và đạt tiêu chuẩn giảng dạy,số lượng học sinh trong cùng 1 khoá,số lượng điểm yêu cầu để đậu….Số..và ..số…

Khi tôi nghĩ về ngôi trường cấp 2 của tôi,tôi chỉ nhớ đến cô bán căn tin tốt bụng lúc nào cũng ưu đãi cho tôi thêm ly trà chanh và sẵn sàng cho tôi..mua thiếu lúc wên mang tiền,nhớ đến những ngày cắm trại cả lớp cùng cô chủ nhiệm hì hục dựng tre,vẽ bảng tên,nấu ăn,những lần đá banh tranh giải trong trường hò hét cổ vũ đến khan cả cổ,nhớ nhữg lần 20/11 rộn rã và háo hức với hoa và bài hát,nhớ những lần liên hoan Tết với dưa hấu ngọt và tiếng hạt dưa tí tách,nhớ từng thói quen và tính tình của từng thầy cô,từng đứa bạn.

Nhớ nhớ nhớ..ôi muôn lần nhớ!

Cất hết đi vào trong giấc mơ.

Và trường trung học lại hiện lên trong tôi với đủ sắc màu,mùi vị,ánh sáng và hơi ấm.”Những thứ gì wan trọng nhất đối với trái tim,những thứ ấy ta ko thể nhìn thấy bằng mắt được”( Antoine De Saint Exepury).

Những người bạn của tôi đã và đang học ở những trường khác nhau.NHưng hầu như tôi ít khi đc nghe họ nói về ngôi trường lúc xưa mà họ theo học,những ngôi trường có thể ko hiện đại,ko tầm vóc,ko danh tiếng bằng ngôi trường mà họ đang theo học nhưng chứa biết bao kỉ niệm ,kí ức tình yêu và nỗi nhớ of họ.

Học tập trong môi trường mang tính cạnh tranh cao,tôi và những người bạn của tôi được biết thêm 1 khái niêm mới: khái niệm về lòng tự hào mang tính thương hiệu of trường.Nói cách khác,trường càng có chất lượng cao thì thương hiệu càng mạnh và giáo viênhọc sinh càng phải có tư duy tự hào vể thương hiệu trường đạt được.Những ngưòi tốt nghiệp từ trường Đại học có sự tự tin tuyệt đối khi mang thương hiệu of trường đi tiếp thị với nhà xét tuyển.

Bạn có quỳên tự hào khi đc học trong 1 ngôi trường danh tiếng nhất nhì thế giới.Nó chứng tỏ sự nỗ lực và khả năng học tập của bạn để vào đc trường,nhưng nó ko fải là thứ duy nhất bảo chứng cho năng lực trogn thực tại và thành công của bạn trong tương lai.

Khái niệm thương hiệu lại làm fát sinh trong tôi 1 câu hỏi lớn:” Có fải trong nền giáo dục phương Tây hiện đại,trường học đõn thuần là 1 tổ chức kinh doanh để mua bán kiến thức và thương hiệu???”

Đối với nền giáo dục Á Đông,nảy sinh 1 câu hỏi lớn liên wan khác mà tôi đã từng đc nghe nói: “Đâu là giới hạn cho xã hội hoá giáo dục??”

NHìn lại những người bạn thân nhất của tôi đều là những người bạn từ thời trung học.Có lẽ ng ta wá nhỏ để xây dựng tình bạn ở tiểu học và wá lớn để biết trân trọng nó ở Đại học chăng?

Rồi cũng đến 1 thời điểm nào đó trên con đường tôi và bạn đi cùng mở ra nhiều ngã rẽ khác nhau.Ngưòi thi vào trường này,người thi vào trường kia,người đi làm,người lấy chồng lấy vợ,người buôn bán,người sẽ ra nước ngoài…

Có thể 1 ngày tôi tình cờ gặp lại bạn,ko fải trên sân bóng của trường mà là ở 1 con phố xa lạ nào đó,ta mỉm cười chào nhau.

Có thể là gượng gạo.Có thể là tự nhiên.Có thể ta đi lướt wa nhau.Có thể ta kéo nhau vào wán nước tán dóc đến trời tối.

Có thể ta nhớ rõ họ tên nhau.Có thể ta sẽ wên hẳn tên gọi….

Có thể và có thể….

Chỉ có 1 điều duy nhất chắc chắn:Chúng ta đang cùgn trải wa những ngày tháng tràn ngập niềm vui và hạnh phúc,niềm tin và hi vọng…

Cũng ngôi trường này..

Cũng mái nhà này.

Bạn cũgn như tôi,đứng thẩn thờ trước cổng trường…..Chuông vừa reng hết giờ,sân trường ngợp trời áo trắng> Tiếng cười nói xôn xao.Lòng bạn cũgn chợt xôn xao.

Rồi bỗng nhiên bạn biết…

Kí ức và tình cảm là vĩnh cữu.

“Giáo dục là cuộc hành trình đưa bóng tối ra ngoài ánh sáng“( Allan Bloom)

Xin chân thành mang ơn,biết ơn và cảm ơn thầy cô ,những người đã và đang góp phần tạo nên cuộc hành trình vĩ đại này….

                                                                                                                                        @Tama

Share/Save/Bookmark

Posted in Tama

Leave a Comment

Please note: Comment moderation is enabled and may delay your comment. There is no need to resubmit your comment.